Sự khác biệt giữa bệnh run vô căn và Parkinson?

0

Chỉ vì bạn xuất hiện triệu chứng run không có nghĩa là bạn bị bệnh Parkinson, tương tự như vậy không phải tất cả các trường hợp Parkinson đều xuất hiện triệu chứng run. Sau đây là sự khác nhau giữa bệnh run vô căn và Parkinson.

Hãy cùng kinhnghiemtimviec.net tìm hiểu bài viết sau đây:

Tìm hiểu về chứng run vô căn cứ

Run rẩy là một triệu chứng điển hình có thể sử dụng để chẩn đoán bệnh Parkinson nhưng không phải trong trường hợp nào bị run rẩy cũng là mắc bệnh Parkinson.

bệnh run vô căn và Parkinson 1

Chứng run vô căn cứ.

Run vô căn cứ là một bệnh của hệ thần kinh nhưng chưa xác định rõ nguyên nhân. Bệnh đặc trưng bởi tình trạng run xảy ra ở nhiều cơ quan như bàn tay, cánh tay, đầu và đôi khi là cả giọng nói, run ít khi xảy ra ở chân. Run thường tăng lên khi hồi hộp, lo lắng hoặc thực hiện các động tác có chủ đích (như cầm, nắm, ăn uống…) và run sẽ giảm khi người bệnh trong trạng thái nghỉ ngơi. Run vô căn có thể gặp ở nhiều độ tuổi khác nhau, cả trẻ tuổi và cao tuổi.

Phân biệt bệnh run vô căn và Parkinson

Bệnh run vô căn và Parkinson là hai bệnh thường dễ bị chẩn đoán nhầm với nhau nhất, từ đó dẫn đến việc điều trị không hiệu quả khiến các triệu chứng của người bệnh ngày càng tăng nặng. Một số điểm đặc trưng có thể giúp phân biệt hai bệnh lý này đó là:  Biểu hiện run trong bệnh run vô căn xảy ra khi vận động, thường có tần số lớn hơn (khoảng 5 – 12 Hz) và không có các bất thường về thần kinh khác. Trong khi đó run do Parkinson tăng khi nghỉ, với tần số chậm hơn (khảng 3 – 6 Hz) và thường có kèm theo nhiều dấu hiệu khác của rối loạn thần kinh.

Ở bệnh Parkinson, run thường xuất hiện lúc người bệnh trong trạng thái nghỉ ngơi, run theo kiểu lắc vẫy nhẹ nhàng, thấy rõ rệt khi tay ở trạng thái buông thõng, run có thể xảy ra cả ở chân. Người bệnh còn xuất hiện thêm các dấu hiệu như: Co cứng cơ bắp, chậm vận động, thay đổi dáng đi và tư thế, giọng nói và chữ viết nhỏ dần, mất thăng bằng khi phối hợp các động tác, tụt huyết áp khi đứng dậy hoặc ngồi xuống… Bệnh Parkinson thường gặp ở người có độ tuổi từ 50 trở lên, ít khi gặp ở người dưới 35 tuổi.

Để có được chẩn đoán chính xác nhất cần các bác sĩ chuyên khoa thần kinh giỏi ở tphcm nhằm phán đoán từng trường hợp cụ thể qua rất nhiều các phương pháp chẩn đoán kết hợp.

Bệnh Parkinson có chữa được không?

Hiện nay, theo tiến bộ khoa học vẫn chưa có một phương pháp cụ thể nào để chữa dứt hẵn được bệnh Parkinson. Vì bản chất của bệnh là do sự thiếu hụt chất dẫn truyền thần kinh Dopamine, xảy ra do sự chết đi hàng loạt tế bào thần kinh trong não. Tuy nhiên vẫn có thể kiểm soát được các triệu chứng và làm chậm lại tiến trình phát triển của bệnh bằng những cách sau:

– Dùng thuốc theo chỉ định của bác sĩ gồm: thuốc bổ sung Dopamin cho não, thuốc kháng sinh Cholinergic, thuốc chủ vận Dopamin, thuốc ức chế phân giải Dopamin.

– Phẫu thuật điều trị bệnh Parkinson:  Được áp dụng khi sử dụng thuốc không còn tác dụng. Dùng phương pháp kích não sâu, và mở đồ thị.

– Thay đổi lối sống và sinh hoạt, chế độ ăn:  Xây dựng lối sống lành mạnh, giảm các cảm xúc tiêu cực trong cuộc sống bằng các bài tập thiền, yoga và vật lý trị liệu.

Chăm sóc cho người bị bệnh Parkinson như thế nào?

– Chế độ ăn: Bệnh nhân cần được ăn đủ chất, thức ăn dễ tiêu, nhiều hoa quả, rau xanh, uống nhiều nước tránh táo bón ngăn ngừa các bệnh đường ruột. Nên điều chỉnh cân bằng 4 nhóm thực phẩm thiết yếu và chia tỷ lệ giữa các nhóm thực phẩm như sau: 2-3 phần thịt, 4-5 phần rau và hoa quả, 2-3 phần sữa và ít nhất là 6 phần ngũ cốc. Không nên ăn thức ăn có nhiều mỡ động vật, Cholesterol và nhiều Protein.

bệnh run vô căn và Parkinson 2

Cần có chế độ chăm sóc và điều trị bệnh Parkinson phù hợp nhất

– Chế độ tập luyện: Người bệnh Parkinson nên tập luyện và vận động hằng ngày. Các hoạt động thường xuyên sẽ làm hệ cơ khỏe mạnh và dẻo dai hơn. Đi bộ thường xuyên là một trong những phương pháp tập luyện tốt nhất (người bệnh nên duy trì khoảng 1,5km/ngày), bơi, chơi golf hoặc khiêu vũ, kéo giãn và cố định tư thế, một số trường hợp có thể luyện tập gắng sức như đi bộ nhanh hoặc mang vật nặng, tập vận động thụ động với sự giúp đỡ của người khác hoặc dụng cụ để cải thiện tư thế, dáng đi và khả năng di chuyển… Thực hiện chế độ luyện tập thường xuyên song song với việc dùng thuốc sẽ giúp tăng sự linh hoạt cho hệ cơ của người bệnh.

– Động viên tinh thần: Thông thường người bệnh Parkinson thường dễ bị trầm cảm, nên rất cần được chia sẻ, nâng đỡ tinh thần. Nếu bệnh nhân gặp phải tình trạng trầm cảm nặng thì cần đến khám bác sĩ chuyên khoa thần kinh để được giúp đỡ, không nên để tình trạng này kéo dài quá lâu.

 Xem thêm:

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng